Câu chuyện đáng thương của một người cha trẻ bên đứa con thơ.

15:48 28/03/2017

Tai nạn thương tâm vĩnh viễn cướp mất đôi tay của người cha, mẹ lại dứt áo bỏ đi, bé Duy Khôi 14 tháng tuổi ở thôn Phú Vinh, xã Cổ Đạm, huyện Nghi Xuân đang sống những ngày đầy lay lắt, bất hạnh…

Về thôn Phú Vinh, xã Cổ Đạm, huyện Nghi Xuân, chúng tôi tìm đến nhà anh Nguyễn Văn Hải, SN 1990, một người bố trẻ vừa gặp nạn thương tâm đang nuôi đứa con trai 14 tháng tuổi thiếu thốn đủ bề. Trước mắt chúng tôi là người cha trẻ cụt đôi tay ngồi trên chiếc chõng tre, dùng đôi chân thương tật cố giữ cho đứa con trai bé bỏng không té ngã xuống sàn nhà. Đứa con trai có lẽ đã quá đói, bà nội chưa kịp pha sữa, cứ khóc thét liên hồi.

Bà Hường chăm sóc cháu cùng anh Hải

Theo lời kể của bà Hường (mẹ Hải), 7 tháng trước, sau khi vợ sinh con nhỏ, vì hoàn cảnh quá khó khăn, Hải xa vợ con vào tỉnh KonTum phụ giúp làm mái che, do bất cẩn Hải để thanh sắt chạm vào đường dây điện. Chỉ trong chốc lát toàn thân Hải bị điện giật cháy đen. Đưa Hải đến bệnh viện không một ai tin là Hải sẽ còn có cơ hội sống sót. Các bác sỹ ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Kon tum đã làm tất cả để cứu sống Hải trước khi chuyển khẩn cấp về thành phố Hồ Chí Minh chữa trị.

Những tháng ngày nằm viện Hải trải qua thời khắc đau đớn, tuyệt vọng nhất của đời người. Một loạt các ca phẫu thuật đã được các bác sỹ tiến hành để cứu lấy mạng sống của Hải, như cắt bỏ hai cánh tay để ngăn vết thương gây hoại tử; phẫu thuật lấy da cấy ghép chiếc chân trái bị bỏng nặng. Điều kì diệu đã đến, đã cho Hải cơ hội sống tiếp cuộc đời, nhưng khi tỉnh lại Hải đã đau đớn tột cùng, tinh thần bị chấn động dữ dội. Hải không thể nào tin những gì đang xảy ra với mình là sự thật.

“Chỉ khi tỉnh hẳn em mới biết mình bị tai nạn, em mới biết đôi tay lành lặn ngày nào đã không còn, em như một tấm thân bất động. Khi đó cảm giác của em thật khủng khiếp. Em đau đớn, tuyệt vọng vô cùng. Nhiều lúc em không thể nào tin đó là sự thật ..” Hải thuật lại giây phút tỉnh lại trong bệnh viện.

Khoảng thời gian nằm viện là quá cơ cực với Hải và gia đình. Chi phí điều trị tốn kém, gia chủ thuê Hải cũng thuộc diện nghèo khó chỉ hỗ trợ được hơn chục triệu, nên gia đình Hải ở quê nhà phải cầm cố, vay mượn khắp xóm làng hàng trăm triệu đồng mới có kinh phí chạy chữa. Gần 5 tháng nằm viện, từ một chàng trai lành lặn, khỏe mạnh, thân hình Hải biến dạng, ốm yếu chỉ còn cân nặng chưa đầy 50kg.

Trở về quê với một tấm thân tàn phế, nợ nần chồng chất khiến cuộc sống của Hải và gia đình thêm bội phần khó khăn. Đang còn rất tuyệt vọng thì vợ Hải lại rời bỏ tổ ấm gia đình, để lại bé Duy Khôi 12 tháng tuổi cho Hải và bà nội. Hải đã nhiều lần liên lạc với vợ, cầu mong vợ quay trở về để chăm sóc con khi con trai còn quá bé bỏng, còn thèm khát sữa mẹ. Hải kể lại: “Có khi cháu Duy Khôi ốm nặng phải nằm viện gần 10 ngày mà liên lạc nhiều lần với mẹ nó vẫn không được”.

Cảnh gà trống nuôi con đã khốn khó, huống gì giờ đây Hải đã mất đi cả đôi tay, lại còn phải chăm đứa con trai còn khát sữa, vừa chập chững bước đi. Biết con khát sữa, biết thời tiết có thể làm con bị cảm lạnh, rồi thấy con ngã nhào xuống nền nhà nhưng Hải gần như bất lực. Cũng vì thế mỗi lần bé Duy Khôi bập bẹ gọi mẹ là mỗi lần Hải rơi nước mắt vì quá thương con.

Bé Duy Khôi tập tễnh bước đi bên bố...

Đã hơn hai tháng nay, vì thấy bà Hường vất vả lo toan cho bố con, nên dẫu còn rất yếu, vẫn còn đau và rất ngứa, Hải đã cố tập để biến đôi chân thành đôi tay có thể chăm sóc con trai, đỡ đần phần nào cho mẹ. Tập mãi không được nhiều lúc Hải thấy bất lực, tuyệt vọng trong cuộc sống.

Bế cháu thơ khát sữa, nhớ mẹ đang ngồi gọn trong lòng đôi chân người bố tàn phế, ốm yếu, bà Hường sụt sùi: “Trời ơi, sao thương cháu tôi thế này? Không biết kiếp trước cháu tôi có tội gì không mà mới lọt lòng đã phải chịu cảnh bất hạnh thế này . Từ hôm mẹ cháu đi, bố nó lại không có đôi tay lành lặn để có thể vỗ về, nên mỗi khi cháu đói ăn hoặc trở giấc cháu nó cứ khóc thét lên. Tui thương cháu không ngủ được, phải kê chiếc giường nhỏ ngay bên cạnh để vỗ về, cho cháu uống sữa”.

Rồi bà Hường thở dài cho chuỗi ngày khó khăn, cơ cực phía trước của Hải và bé Duy Khôi: “Đến mặc cái áo, ăn bát cơm bố nó cũng không tự làm được, phải một tay tui lo liệu. Không biết rồi cháu Khôi nó sẽ sống ra sao khi cha nó đã tàn phết thế rồi, lại còn nợ nần chồng chất chưa biết khi nào trả được”.

Chia tay gia đình Bà Hường, hình ảnh đứa con thơ khát sữa khóc thút thít trong đôi chân còn lại của bố nó cứ đọng mãi trong tâm trí của chúng tôi. Cuộc sống này không có nhiều phép màu để dành cho những hoàn cảnh trớ trêu nhưng đối với anh Hải, chúng tôi vẫn ước muốn sẻ có một phép màu nhiệm nào đó, ít nhất là của những người có tấm lòng vàng ngay trong cộng đồng xã hội chia sẻ cùng anh.

Hồng Quang – Đức Đồng

Ý kiến bạn đọc


ĐĂNG NHẬP

Bán Backlink gov chất lượng